Đăng lúc: Thứ tư - 29/12/2010 09:14 - Người đăng bài viết: quangvinh



It was rarely to see a high school boy to ride a Honda SS 67 to school and so was it to witness an ugly- looking guy like me to have a school girl- Tran Thi Thu Thuy- a six grader at Doan Thi Diem Can Tho- smile at while I was riding pass or in front of her.

     My sister had insited to get that second- hand scuter fr0m Uncle Thuc- an old family friend. After a few months riding, getting bored of the unsuitable stuff, she covered it with a blanket 2 months before I became a six grader at Phan Thanh Gian High school.

Fortunately, I practiced riding by myself and never did I fall down or make any dents. One night, I rode it to pick my Mom- working night shift. Having a ride behind me, my Mom witnessed the way I rode it and she believed what she was seeing. The very next morning I got another chance to take her to work. After two- time riding it safe and sound, I was given a license by non-verbally. Ow, I had another good luck as my sister never got envious or offended. I wondered somehow if it was her way to get rid of the responsibility to pick Mom fr0m work. Anyway, it was a way to help me win my Thu Thuy’s heart.

Among 47 classmates of my 6- A1 class, I was rather special, slim, riding Honda SS 67. Van Thanh Thong, medium-build, a son of a big fabric store, rode a Honda SS 66. Tran Huu Tri, toothless, a son of a military father, rode a Sash. Three of us were as famous as “The three Imperial guards”. Our group of three had three different riding ways, three personalities but we had the same entertaining way- riding around before school and after school time. Tri performed it like a circus rider. Thong did it gently skillfully. I, while feeling so excited, made the front wheel lift up high or made a 180-degree-turn round. We, three- sixth graders, riding scuters to school, made others watch, commend, envy, or even scold. Among them I recognized only a neighboring school girl having some interesting things in common. My heart beat was roared up while I saw her smiling at me. At that moment, I wished I were King. I wished my scuter were a great horse having two swings to ride her up to the blue sky. I wished I had her hold me the way Quang was holding Thong. I wished our two schools had opened earlier so I would ride more rounds and she would stand there longer smiling at me more. I wished suddenly the other two had disappeared leaving me alone on my own way. But I still wanted to have them beside me to escore us while she got on my back seat making her other beautiful schoolmates desire.

“Hey, Thanh, she is smiling at you?”

The toothless Tri, pulling past me, excitingly cried out to my ears.

I smiled feeling proud,

“Who else?”

“You’re really cool. Hey, off we go.”

We two went fast toward Hoa Binh boulevard, leaving Thong behind with some white burning smoke. Just passing the corner, heading the one-way road, I stepped quicky on the brake making the back wheel slide on the dusty layer on the road turning round the scuter. Tri watching me laughed in great fun,

“How professional you are! If I were a girl, I would be crazy about you.”

“If you were a girl, I woud be a monk. Who would love a toothless one like you.”

Tri, laughing funnily, closing his eyes, didn’t want to give up,

“Who would love a tree-like slim and small-eyed guy like you?”

Feeling so embarrassed, I rushed the opposite way while Thong was coming toward me. We both tried our best not to crash into each other and I went on going straight as I had just seen her there. Among the white ao dai, my silver crane was glowing. She stood there waiting for me, giving me a fresh smile as if she had turned me into a worse driver, a body guard going round his client looking at someone on the empty street. Somehow, I felt calm enough to look at her bagde quickly. A leather school bag she was holding in front of her chest hid a half of the badge. I still could read the two last words, Thu Thuy and it seemed like she introduced herself that way. Tri’s engine sound made me rather startle. I tried to ignore it. Tri appeared in time to help fill a gap of a shock. I asked him,

“Hey, guy! where is Thong?”

“He’s heading to Tham Tuong bridge. Hey, I saw her smiling at you again, Thanh!”

I bit around the bush very nicely,

“Still angry with me?”   

“Having stood there and waiting for you could be said being angry.”

“I meant to ask about Thong, didn’t I?
”Who cares?”

We both did not mention the school boys in white and blue walking on the side walks nor the white cranes standing in front of Doan Thi Diem school. We had our own ways, our riding round ways of the peculiar at the age of walking home fr0m school with school bags.

That afternoon, Ngo Quyen st. was crowded with school girls and boys. But unlike on the other days, I knew today among the girls there was one watching me to give me a smile. And unlike what I had done everyday, I, confidentally, bravely lost my way in the crowd looking for my Thu Thuy who smiled only at me turning me into a  poor fool.

I was given a memorable zero by history teacher- Mr. Luc but I was also given a 20- one time in my whole schooling life by math teacher- Mr. Phi. Now I was making another record – getting another smile fr0m my Thu Thuy. I had no way out rather than riding in the crowd- fighting a losing battle- keeping track of her with my instinct  and good luck. Reaching Hoa Binh boulevard, I made my way rightward quickly, taking a deep breath to keep myself calm. The less the pedestrians, the relaxed I felt in my heart. The round I took became shorter and smoother. At Minh Mang joint section  I had to slow down to give way to the students stepping on the zebra crossing. The afternoon sunlight was shining weakly. In the middle of somewhere, there came a sudden sweet call of my name,

“Thanh! Have you recognized me?”

A sudden flow of blood came out fr0m my heart. My whole body was heated as if I were pushed toward the incenerator. My scuter seemed tobe dead so did I. There she was in front of me smiling so sweetly as me. I smiled back then turn into a dam poor guy knowing nothing else to do. In a moment, the whole world was stopped moving. We both were transformed into two statues facing each other just smiling. The boulevard was also transformed into  a great lawn with flowers on the sliding slope in a quite corner of the sky. Our physical distance became shorter than ever. I was withdrawn into a power whirl but nobody saw. I was hypnotized to stand still in the middle the road. The little girl, Thu Thuy, changed herself to be a witch as the smiling girl did to be an angel. We were divined flying into the air as a heavenly ambassador to read a message for the love of God,

“Human beings should love giving hands. The youth should have dreams, hungers.”

During a few following months, every day I rode round and round Ngo Quyen and Hoa Binh boulevard before school and after school time to see Thu Thuy to have her smile at me. Everything was gone through so was the innocence or  turborn. I got rid of the riding group. I joined a basket ball team then I would go to Can Tho Agricultural high school and transfer to Bao Loc one and I just cared for how to make it no longer how to make Thu Thuy smile at me.

Rach Gia Sep 26,10

Thanh Luong



     Ít có học trò con nhà nghèo nào có dịp cởi Honda SS 67 đi học như tôi và cũng có rất ít ai như tôi, một học trò xấu xí, được một nữ sinh trẻ đẹp cười mỉm chi mỗi khi tôi lượn vòng xe qua mặt hay đối diện với nàng- Trần Thị Thu Thuỷ- lớp 6 Trường Trung Học Đoàn Thị Điểm- Cần Thơ.

     Chiếc xe do chị tôi nài nỉ mẹ tôi mua lại của chú Thức, một người quen củ. Sau khi chạy vài tháng, thấy chán hoặc không thấy thích hợp, chị tôi đã trùm mền nó hai tháng trước ngày tôi vào lớp sáu trường Trung Học Phan Thanh Giản Cần Thơ.

Ôi may thay, tôi tự tập chạy xe gắn máy một mình mà không có một lần té nào, không có một vết trầy trụa nào trên thân xe. Đến một hôm tôi chạy xe đi đón mẹ tôi đi làm ca đêm về. Ngồi sau yên xe, để ý cách tôi chạy, mẹ tôi tin những gì bà nhìn thấy. Sáng sớm hôm sau tôi chở bà đến tận sở làm. Sau hai lần chạy Honda rất thuần thục, an toàn ấy, tôi được mẹ tôi cấp giấy phép sử dụng xe gắn máy bằng miệng. Ôi tôi lại thêm một điều may mắn nữa: chị tôi không hề tị hiềm, ngăn cản tôi. Tôi cũng không biết có phải đây là dịp bà chị tôi trao cho tôi cái trách nhiệm đưa rước mẹ hay không nữa. Nhưng dù sao đi chăng nữa, chiếc Honda SS 67 đã giúp tôi chinh phục được nàng- Thu Thủy.

     So với 47 học trò của lớp 6 A1, tôi khá đặc biệt, cao gầy, chạy Honda 67.

Văn Thành Thông, tầm thước trung bình- con một tiệm vải lớn, chạy chiếc SS 66. Trần Hữu Trí, sún răng- con nhà binh,  chạy chiếc xe Sash. Ba đứa tôi nổi lên như ba chàng ngự lâm pháo thủ. Trong những thằng lé mắt nhìn chúng tôi thán phục, Trần Vinh Quang, cao kều- con một chủ cây xăng, vì khoái cái nét chầm chậm, tài tử của Văn Thông nên đã đeo theo, ôm eo ếch của Thông suốt năm đó. Nhóm ba thằng tôi, có 3 xe khác nhau, có ba cách chạy xe khác nhau, có ba nhân cách khác nhau nhưng chúng tôi có chung một cách giải trí: chạy xe vòng vòng trước hoặc sau giờ học. Thằng Trí Sún lạng lách như làm xiếc. Văn Thông chạy xe đầm thắm, tránh né nhẹ nhàng tài tình. Tôi có khi cũng bốc đồng, cất cao đầu xe, thắng lết bánh, quay ngược đầu xe 180 độ. Ba thằng học sinh lớp 6 chạy xe gắn máy chúng tôi đã khiến cho biết bao nhiêu người ngắm nhìn, tặc lưởi hoặc thậm chí ganh tị, chửi rủa. Trong số những người ấy tôi, chỉ có tôi, nhận ra một người, một nữ sinh của trường Đoàn Thị Điểm, trường “hàng xóm” với trường tôi. Những điểm tương đồng thú vị ấy giống như cái tương đồng giửa tôi và nàng- cái yên xe tôi còn trống phía sau trong khi nàng đứng chờ ai mà chúm chím cười duyên như thế! Trống ngực tôi đánh nghe rền vang như tiếng trống trường mỗi khi tôi thấy nàng cười với tôi. Tôi bỗng muốn mình trở thành Phù Đổng Thiên Vương. Tôi muốn chiếc SS 67 trở thành một con tuấn mã có hai cánh khoẻ mạnh. Tôi ước được cởi nàng bay vút lên tận mây xanh. Tôi ước có nàng ôm eo tôi như cái thằng Quang Cao Kều đang ôm thằng Văn Thông vậy. Tôi ước chi hai trường của chúng tôi mở cửa sớm hơn để tôi có thể chạy xe nhiều vòng hơn, để nàng đứng đó lâu hơn, cười với tôi nhiều hơn. Tôi ước sao bổng dưng cái xe của Văn Thông và Trí Sún biến mất để tôi tự do tung hoành. Nhưng tôi lại cũng muốn hai con ngựa sắt ấy đôi khi xuất hiện để hộ tống tôi để, để cho nàng yên tâm khi bước lên xe tôi và để cho các nàng kiều diễm khác của trường nàng thèm thuồng.

“Ê, Thành ! nàng cười với mầy đó Thành.”

Thằng Trí Sún lạng xe lên, thích thú nói vào tai tôi.

Tôi cười mũi, trả lời ngay:

“ Thì còn ai vào đây nữa.”

“Mầy bén thiệt nghe. Hê, vọt!”

Chúng tôi bất ngờ phóng thật nhanh về hướng Đại lộ Hoà Bình để lại cho Văn Thông hai làn khói xe trắng và khét nghẹt. Vừa qua góc đường, quẹo ngược chiều gần vỉa hè, tôi thắng nhanh cho bánh xe sau trượt trên lớp cát bụi mỏng, quay đầu chiếc xe. Trí Sún nhìn tôi cười nghiêng ngửa:

“Nghề quá ta. Nếu tao làm con gái, tao mê mày ngay.”

“Mày mà có làm con gái, chắc tao phải đi tu mất. Ai mà thương cái con sún răng như mầy.”

Thằng Trí híp mắt cười thật khoái chí:

“Nhưng có ai mà thương cái thằng cà khêu mắt hí như mầy đâu mà mầy nói.”

Tôi ngượng chín người phóng xe ngược chiều trong khi Văn Thông cũng vừa ôm cua quẹo ngược chiều. Hai đứa tôi phải né nhau hết cở mới tránh cho hai con ngựa sắt không phải tông vào nhau. Tôi lao tiếp về phía trước. Nàng kia rồi, toả sáng trắng hơn trong đám đông mặc áo dài trắng, một con cò màu bạc tỏa sáng trong đám cò trắng! Nàng vẫn đứng chờ đó tôi. Nàng còn mĩm cười với tôi thật tươi và tôi như một tên tài xế thấp hèn đến đón nàng, như một tay cận vệ rảo quanh nàng trong lúc nàng đang đứng ngắm nhìn ai đó trên đường vắng. Tôi còn đủ bình tỉnh để liếc thật nhanh vào cái bản tên của nàng. Cái cặp da, được nàng ôm trước ngực, che gần hơn phân nữa cái bản tên. Tôi kịp nhận ra hai chữ cuối Thu Thuỷ và tôi cũng kịp nhận ra là mình được nàng chấp thuận tự giới thiệu tên. Tiếng máy xe của Trí Sún làm tôi hơi giật mình. Tôi cố làm ngơ.  

Trí Sún đúng là biết xuất hiện đúng lúc để cho tôi hỏi chuyện, khoả lấp một cú sốc:

“Thằng Thông đâu rồi mậy?”

“Nó chạy thẳng về cầu Tham Tướng rồi. Ê mậy! Tao thấy nàng cười với mầy nữa đó, Thành.”

Tôi đánh trống lảng rất khéo:

“Nó có giận tao không mậy?”

“Đứng chờ mầy nảy giờ mà cười tươi với mầy như vậy mà giận cái gì?”

“Ý tao hỏi thằng Thông kìa.”

“Ai mà biết?”

Hai đứa tôi không còn chú ý gì đến các chàng nam sinh- quần xanh dương áo trắng- hai bên đường, hoặc các “con cò trắng” đang đứng trước cổng trường Đoàn Thị Điểm nữa. Chúng tôi có một con đường riêng. Chúng tôi có cái kiểu riêng: chạy xe vòng vòng- cái kiểu của những thằng ngông trong cái tuổi đi học- cái tuổi ôm cặp lội bộ từ nhà đến trường.

Chiều hôm ấy, đường Ngô Quyền đông nghẹt học sinh của hai trường chúng tôi như mọi khi. Nhưng không giống như mọi khi, trong đám đông nữ sinh ấy, hôm nay tôi biết có người dỏi tìm tôi để tặng tôi một nụ cười. Nhưng không giống như mọi hôm, tôi hiên ngang, can trường, lách, chen, xẻ các nhóm học trò để tìm Thu Thuỷ- người đã riêng mĩm cười với tôi- người đã biến tôi thành một thằng ngu khờ đáng thương. Tôi đã bị thầy Lực- dạy Sử ký cho một zero đáng để đời, nhưng tôi lại được thầy Phi- dạy Toán- tặng cho một cái 20 duy nhất trong suốt cuộc đời đi học của tôi. Giờ, tôi đang tìm một kỷ lục khác: một nụ cười nữa của Thu Thuỷ. Tôi không còn biết gì hơn là việc chạy xe len lỏi trong đám đông học sinh tan trường về, đảo mắt tìm kiếm, tận dụng khả năng nhậy cảm và mong chờ sự may mắn. Ra đến đại lộ Hoà Bình, tôi phóng thật nhanh trong khi hít thở vào một hơi thở thật sâu để tự trấn tỉnh. Dòng người thưa dần trên đại lộ như tôi cảm thấy thư thả hơn trong lòng. Cái vòng chạy của tôi hàng ngày bổng trở nên ngắn ngủi êm ái hơn. Khi đến đầu ngả ba đường Minh Mạng, tôi phải chậm lại để nhường đường cho một nhóm học trò băng qua đường. Trời chiều chợt tắt nắng. Đâu đó trong đầu tôi chợt vang lên một tiếng kêu thánh thót: “Anh Thành ơi! Anh không nhận ra em sao?”.

Đâu đó trong tim tôi phụt ra một dòng máu thật nóng. Toàn thân tôi nóng lên như thể tôi bị đẩy đến trước một lò thiêu. Chiếc xe tôi tự nhiên như chết máy còn tôi thì như chết lặng. Kia rồi, Thu Thuỷ đang đứng trước đầu xe, mỉm cười thật tươi với tôi. Tôi chỉ còn kịp thắng xe lại thật kịp lúc. Tôi chỉ còn biết cười đáp trả laị và rồi tôi bổng nhiên dại khờ, đần độn, không biết phải là gì nữa. Trong một giây khắc, cả thế giới này ngưng vận động. Cả tôi và nàng bổng hoá thạch, mặt đối mặt, nhìn nhau và mỉm cười. Khu vực giửa đại lộ bổng chuyển thành một khu hoa cỏ, một đồi dốc thoai thoải, một góc trời yên tỉnh. Khoảng cách vật lý của hai đứa tôi tự nhiên ngắn lại, một gang tấc. Tôi bị hút vào một cơn lốc mạnh và không có ai nhận thấy. Tôi bị nàng thôi niên và nàng bắt tôi đứng bất động giửa đường. Cái cô gái xinh xắn nhỏ nhắn kia, Thu Thuỷ, bổng trở thành một phù thuỷ. Cái người con gái vừa mỉm cười với tôi bổng trở thành một thiên thần. Hai đứa tôi được ban phép bay lên trời như một cặp sứ giả của trời. Cái thông điệp của sứ giả có đoạn viết:

“Loài người phải yêu thương, giúp đở nhau. Thanh niên phải có ước mơ, hoài bảo.”  

      Suốt mấy tháng liền, buổi đi học nào cũng là buổi tôi chạy xe Honda lòng vòng Ngô Quyền, Đại lộ Hoà Bình. Vào đầu giờ học hoặc sau giờ tan trường nào, Thu Thuỷ và tôi cũng gặp nhau, cũng mĩm cười với nhau. Mọi việc đều trôi qua, tuổi ngây ngô, ngông cuồng cũng vậy. Tôi đã giận Quang nên đã giả từ nhóm. Tôi vào đội bóng rổ, cả nhóm sẽ vào NLS Cần Thơ để chuyển lên Bảo Lộc và tôi quan tâm đến việc làm thế nào để đi học chứ không còn làm sao để Thu Thuỷ mĩm cười nữa.

Rạch Giá Jul 5, 10

Lương Ngọc Thành – Lớp 8/2 khóa 1969


Từ khóa:


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Video Clip
  • Đang truy cập: 16
  • Hôm nay: 3
  • Tháng hiện tại: 92883
  • Tổng lượt truy cập: 6631137