«
»

New Year’s Party, a lesson.

Đăng lúc: Thứ sáu - 31/12/2010 09:16 - Người đăng bài viết: quangvinh

 

 
In one of some occasions, we can learn something and I  learned a way to lead a group, to make a change as my first promise.

Teaching English in a Foreign Trade University’s English center, I had to try. Due to a little experience, having some special ch@racters fr0m blood group of “Agriculture”,  singing, my self-learning experience, staying far away fr0m home and speaking  English slowly, clearly with an American accent, I had a lot of students on my side. When I suggested a New Year’s Eve party, all students in my class agreed with me and contributed money right away. I chose Son Thuy restaurant – 394 Vo Van Tan, district 1, and called to order a table while teaching  and then I didn’t have any difficult to call Gary to invite him officially. Face-to-face, they all hoped to see Gary, 46, fr0m California, having taught in foreign countries for about 9 years, the one I reminded often in class. Speaking naturally with English native speakers is great fun of everyone including me.

 On the 31th December, I went to Gary’s house to pick him up at 3:45, and we went to the place while there were 2 students waiting for us. A shower made some of them late but 12 of them finally showed up. Dung, living the farthest, came lastly. The sound proof aircon room held all of us and 2 waiters, with plenty of our laughters, joyful speaking. In English, I reminded the regulation,

“Those, who speak a VietNames, will be punished 1 dollar each word!”.

After hurrying them to sit down, I hosted the party, presenting Gary and asking the main question which I had writen on a long paper and inviting Gary to answer first.

I carefully clearly read the question as I help the paper over my head,

“What is your new year resolution?”

He ch@rmingly and answered right away.

“I try not to be the one left behind as I had been.”

I had to explain slowly to my students what they had just heard fr0m the man who was just broken-hearted. He only said, “Thank you.” to me after my words.

The class asked me to go on. I loudly spoke out very word clearly.

“My new year resolution is that I’ll try not to miss any final sounds.”

Garymade eyes with me because he’d just like anyone who pronounced well.

The eldest man in my class, Van Hieu who had loved Nhu Xuan and he was very ready to marry her right away, was the third one who wanted to affirm his hope. He raised his hand up to say,

“I’ll try to win her heart and to make her as happy as she really wishes.”

Everybody clapped their hands to appreciate it. They recognized that the party started to show itself the value of humantarian, literary as well as society. As Xuan, whom Gary was best affectionate to, as given some strength, asked a question in the third position.

“How do you know what she wishes?”

Some people roared suddenly,

“Who is she?”

I slipped my tounge,

“I don’t know who she is but surely she is the one who makes him crazy, right?”

There was such approval applause. Gary nodded his head and lifted his glass to cheer with me and asked everybody to join us. We made ourselves at home. There was no longer any limitations of language barrier. Everyone was elated. Hieu felt so high that he ordered 3 dishes himself as he would pay the bill.

Maybe, many people wished to be like us, a group lived happily, enjoyed every moment in life especially this new year’s Eve.

As asked by me, Duc Tri, the youngest, very glad also ambarrassed and more blush than the others,

“I’ll try to speak better.”

Everybody laughed with joy, cryinging out cheers. Someone followed,

“So will I.”

Garystared at me smiling while we both felt happy, a happiness of making people happy. I wished everyone would do the same,

“Cheers.”

I reminded them of pronoucing the final “S” when saying cheers. Gary performed it as he illustrated for me. It was then my turn to make eye with him.

Hieu sat by Xuan serving her some food as a way to announce his role in her but Xuan liked talking to Trinh sitting by Gary. When Gary proposed male and female to sit side by side, Hieu did not seem to sastify. He didn’t want to see his lady to be served by someone else.

Nhu Xuan, Kim Trinh, Phuong Thao, Kim Yen, Kieu Chinh and Thu Huyen all drank beer as I requested. Their faces all turned red, their feelings all rose and they all spoke. I was teaching them the business English book- Market leader- but I applied the speaking section, “Case study” so lively that they appreciated my way. Gary, our guess, was especially the one they were interested in. They asked him questions. They asked them to cheer. Tri, Dung, Quoc, Danh, Hieu and Si were like taking his lessons. Like hundreds of thousands of  English learners in Sai Gon, having the year-end party was a big joy, a beautiful memory. In my whole schooling, I had never had such this party. Feeling so excited, I loudly asked them,

“Do you want to meet Gary every month?

Everyone said, “Yes” as Gary was smiling at Xuan and then made a statement,

“I will be so sorry not to see all of them.”

I screamed, “Cheers” so did all the others showing how much they supported me.

Making someone happy should make ourselves happy too. I taught them English but I also taught them some of my personal experiences. I was with Gary and learned a lot fr0m him. In 2008, I taught people English and learned fr0m them a lot the way I did when I was in Bao Loc 37 years ago. The biggest lesson could be,

“Make a change, make a difference.”

Going to school should make fun but it would be multified if someone could have the year-end party as my students did.

Rach Gia Dec 29, 2010

Luong Ngoc Thanh

 

 

 

MỘT TIỆC TẤT NIÊN, MỘT BÀI HỌC

    Trong một số dịp, chúng ta có thể học được một điều gì đó và tôi đã học được cái cách để điều khiển một nhóm, để làm một thay đổi như là lời hứa hẹn đầu năm của tôi.

    Dạy Anh Văn tại một trung tâm của ĐH Ngoại Thương T.p Hồ CHí Minh, tôi đã phải rất cố gắng. Vì có một ít kinh nghiệm dạy, có vài tính cách đặc biệt từ cái nhóm máu Nông Lâm Súc- tếu, hát, kinh nghiệm tự học, sống xa nhà và  nhất là nói tiếng Anh chậm rỏ giọng Mỹ, tôi có một số đông học trò trong lớp ủng hộ tôi. Khi tôi đề nghị một tiệc tất niên, cả lớp tôi đồng ý, đóng tiền ngay. Tôi chọn nhà hàng Sơn Thủy- 394 Vỏ Văn Tần, quận 1, và ngay trong giờ dạy tôi gọi để đặt bàn và sau đó tôi đã không có khó khăn gì để gọi Gary để chính thức mời hắn. Cả lớp mong đến ngày chính thức gặp Gary, 46, gốc Cali, gần 9 năm dạy ở hải ngoại, người tôi thường nhắc nhở trong lớp vì nói tiếng Anh tự nhiên với người bản xứ là điều ai cũng ham thích ngay cả tôi.

    Ngày 31 tháng 12, tôi đến nhà Gary để đón hắn lúc 3:45, và chúng tôi đến quán khi trước đó đã có 2 học trò chờ sẳn. Trời mưa nhỏ khiến có người hơi chậm nhưng tất cả, 12 người, hiện diện, Dũng ở xa nhất và đến sau cùng. Căn phòng, cách âm, máy lạnh, chứa kín người của chúng tôi và hai tiếp viên, đầy ắp tiếng cười nói, đầy ắp niềm vui. Bằng tiếng Anh, tôi nhắc lại nội quy,

“Ai nói ra một chữ tiếng Việt sẽ bị phạt một đô la đó nhé.”

Sau khi giục mọi người ngồi xuống, tôi làm chủ tình hình bằng cách công bố lý do buổi tiệc, giới thiệu Gary cho cả lớp và đặt ra một câu hỏi chính. Tôi đã viết ra trên một miếng giấy dài dể đọc- và mời Gary trả lời trước. Tôi cẩn thận, rỏ ràng vừa đọc câu hỏi vừa đưa cao lên miếng giấy,

“Lời hứa đần năm của you là gì?” 

Hắn hóm hĩnh, duyên dáng trả lời ngay rằng,

“Cố gắng không bị đá đít nữa.”

Tôi phải giải thích chậm chạp cho học trò hiểu ý của Gary, kẻ vừa bị phụ tình. Hắn chỉ nói cám ơn tôi sau khi tôi dứt lời.

Cả lớp nhao nhao bảo yêu cầu tôi tiếp tục. Tôi dỏng dạc, nhả chữ rỏ ràng,

“Không phát âm thiếu một mất một âm cuối nào”

Garynheo mắt với tôi tỏ ý hài lòng vì hắn rất thích ai phát âm tốt.

Người cao tuổi trong lớp là Văn Hiếu, người lâu nay yêu thương Nhu Xuân và rất sẳn sàng cưới nàng ngay,  muốn khẳng định mong muốn của hắn nên đưa tay lên xin là người thứ ba phát biểu,

“Chinh phục quả tim nàng và làm nàng thật hạnh phúc.”

Mọi người vổ tay tán thưởng. Mọi người nhận ra rằng buổi tiệc vừa bắt đầu lộ ra cái giá trị nhân văn, khoa cử và cả xã hội nữa. Như Xuân, người gây Gary chú ý nhất.  như được tiếp sức đã nhanh nhảu hỏi chàng một câu, trong vai trò người thứ ba.

“Sao anh biết vậy?”

Vài người chợt hỏi nhao nhao lên,

“Nàng là ai vậy?”

Tôi buộc miệng,
“Tôi không biết rỏ nàng là ai nhưng tôi tin rằng nàng đang có mặt ở đây nè?”

Có nhiều tiếng vổ tay đồng ý. Gary gật gù cụng ly với tôi và rủ mọi người hưởng ứng. Chúng tôi như đang ở trong một nhà. Không còn cái giới hạn ngôn ngữ nữa, Mọi người hoan hĩ. Hiếu cao hứng tự gọi thêm hai ba món thức ăn như thể hắn sẽ thanh toán hóa đơn vậy.

Có thể nhiều người thèm muốn được như chúng tôi, một nhóm người sống thật, vui thật, thưởng thức thật từng khoảng khắc, đặc biệt đêm cuối năm.

Bị tôi yêu cầu phát biểu, Đức Trí, người trẻ nhất trong lớp, vui lắm nhưng cũng lúng túng lắm và đỏ mặt nhiều hơn những người khác, ấp úng.

“Tôi sẽ cố gắng nói tốt hơn.”

Mọi người cười thật hả hê, cụng ly. Ai đó nối tiếp,

“Tôi cũng vậy.”

Garyvà tôi nhìn nhau cười, khi cả hai cảm thấy thật hạnh phúc, niềm hạnh phúc khi chúng tôi đang làm cho họ hạnh phúc. Tôi ước sao mọi người đều làm được như thế.

“Cheers.” 

Tôi lại phải nhắc họ cái âm “S” cuối khi nói “cheers”. Gary lập lại chữ “cheers”như để minh họa giùm tôi. Đến phiên tôi nheo mắt với hắn.

Hiếu ngồi cạnh Xuân, gắp thức ăn cho nàng như công bố vai trò của hắn ta nhưng Như Xuân thích trò chuyện với Trinh, đang ngồi cạnh Gary. Khi Gary đề nghị nam nữ kế tiếp ngồi bên nhau, Hiếu có vẻ không ủng hộ lắm. Hắn không muốn thấy “cô nàng của hắn” được ai đó chăm sóc.

Như Xuân, Kim Trinh, Phương Thảo, Kim Yến, Kiều Chinh và Thu Huyền đều uống bia cả theo yêu cầu của tôi. Họ đều đỏ mặt, đều vui vẻ và đều nói tiếng Anh với nhau. Tôi đang dạy họ Anh Văn thương mại nhưng phần hội thoại của sách “Market Leader” được tôi áp dụng linh hoạt và thế nên họ rất cảm kích tôi. Gary, khách mời đặc biệt, là người được họ đặc biệt quan tâm. Họ hỏi, cụng ly với Gary.

Trí, Dũng, Quốc, Danh, Hiếu và Sĩ như đang ở trong một lớp học của Gary vậy. Như hàng trăm ngàn người học Anh Văn ở Sài Gòn, việc học trò tôi có tôi và hôm nay có Gary để tập nói tiếng Anh, để thưởng thức ngày cuối năm là một niềm vui lớn, một kỷ niệm đẹp. Trong suốt quảng đời đi học của tôi, chưa lần nào tôi có một bửa tiệc như thế này. Trong lúc cao hứng tôi cất tiếng hỏi họ,

“Tụi em muốn gặp Gary hàng tháng không?”

Mọi người trả lời “Yes” trong khi Gary mỉm cười với Xuân và phát biểu,

“Tôi rất tiếc nếu không được gặp mọi người.”

Tôi hô to, “Cheers.” Một sự đồng thuận thật rỏ khi mọi người cùng hô vang theo tôi.

Làm cho ai đấy hạnh phúc là chính làm cho ta cảm thấy hạnh phúc. Tôi dạy họ Anh Văn nhưng tôi cũng dạy họ một số những kinh nghiệm cá nhân khác. Tôi chơi với Gary và học được rất nhiều điều từ hắn. Năm nay 2008, tôi dạy ở Sài Gòn và học được rất nhiều điều giống như tôi đã học được trong thời gian đi học ở Bảo Lộc, 37 năm trước. Bài học lớn nhất có lẻ là, “Phải biết thay đổi, biết làm một khác biệt.”

    Đi học làm một niềm vui lớn nhưng nó sẽ nhân lên nhiều nhiều lần nếu ai đi học cũng có tiệc cuối năm như những học trò tôi.

  

Rạch Giá Dec 7th, 2010

Lương Ngọc Thành, Thành Xì, TL 71

   

Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

 
Video Clip
  • Đang truy cập: 16
  • Hôm nay: 4258
  • Tháng hiện tại: 77739
  • Tổng lượt truy cập: 5016390